23 tháng 10, 2017

' CÒN THƯƠNG NHỚ NHAU VỀ THẮP SAO TRỜI!'

Còn thương nhớ nhau về thắp sao trời, còn thương nhớ nhau từng đêm bão tố.
Tóc ướt trăng thề, lời yêu chưa nói trên môi vụng về
Em đi tiếc gì thu vàng, tiếc gì xuân sang.
Đêm qua tôi và anh đã nói chuyện thật nhiều. Tôi hỏi anh:
- Sao mình quen nhau chỉ toàn là chuyện buồn vậy anh?
- Như vậy mới gắn bó với nhau lâu dài, anh đáp.
Tôi lại hỏi anh:
- Trong quãng thời gian gần mười năm bên em, có lúc nào anh cảm thấy vui không?
- Anh lại trả lời trong giọng trầm lặng, lúc nào cũng thấy vui hết vợ.
Trong tôi lại tràn về những năm tháng đó, những năm tháng đầy giông gió nhưng lại như mặt hồ phẳng lặng, nhẹ nhàng tựa làn gió thu mà chỉ có tôi và anh mới hiểu vì sao như vậy!
- Lúc cõng em trên lưng vào ngày lũ, anh có thấy nặng lắm không?
- Không biết.

Anh lúc nào cũng ít ỏi như vậy, ít thể hiện suy nghĩ lòng mình bằng lời nói nhưng mỗi lần muốn kể chuyện gì đó cho tôi nghe cũng thật dài và thật nghiêm túc, tôi biết ở bên anh tôi được tôn trọng. Chúng tôi quen nhau khi còn ngồi trên giảng đường đại học, anh hơn tôi tám tuổi nên gọi tôi là "pé", lúc đó tôi bắt đầu tập tành học tiếng Nhật, nhớ tới em gấu bông bự xụ ấm áp dưới ánh đèn bàn anh đang ngồi học rồi phì cười nên tôi gọi anh là "kừn", nhìn anh trẻ hơn so với tuổi rất nhiều, tôi thường vu vơ nói với anh rằng nếu biết trước anh hơn tôi lận tám tuổi thì tôi đã gọi bằng "chú" rồi. Giữa tôi và anh dường như thể không có tình yêu đôi lứa như người ta vẫn thường gọi, không phải tình bạn nhưng có điều gì đó hơn cả tình yêu! Tình cảm của chúng tôi như cơn mưa phùn đặc trưng của xứ Huế vào những ngày chớm lạnh, hanh hao và lãng đãng, cổ kính và bí ẩn, âm thầm ngấm vào tâm khảm ta tự lúc nào ta chẳng hay biết.
Ngày anh hoàn thành khóa học và lên sân bay trở về, tôi cũng chẳng dám nói lời yêu, tôi chỉ biết thương anh thật nhiều mà chưa bao giờ nghĩ anh sẽ đáp lại điều gì, bản thân tôi từ khi quen anh chỉ mong cầu một tình yêu chung thủy đến hơi thở cuối cùng, tôi không nói vì tôi sợ chia tay như những người bạn mà tôi biết, tôi lại không nắm rõ trong lòng anh có nguyện trọn vẹn như tôi. Có thể chuyến bay ấy sẽ đưa anh rời xa tôi mãi mãi đến bến bờ mới, dù tôi có ra sao..., tôi cũng chẳng dám níu kéo, cũng chẳng có lời hứa hẹn gì cả, tôi không muốn ràng buộc anh về những lời hứa hẹn, tôi để anh tự do lựa chọn hạnh phúc thực sự của đời mình. Và anh cũng im lặng như vậy, ngoài câu nhắc nhở tôi giữ gìn sức khỏe và "em ráng lên", hì, gọi tôi là "em", có vài lần anh nói rằng từ trên sân thượng ngó thấy pé cưỡi chiếc xe đạp nhìn dễ thương và tếu tếu...
(Còn tiếp)

27 tháng 9, 2017

CÁM ƠN YÊU THƯƠNG BÉ BỎNG !

Tôi nhớ lần thứ nhất tôi khóc trong hạnh phúc, ngồi bệt trên những bậc cầu thang nhà mình.
Lần này tôi khóc trong hạnh phúc và xin cám ơn cuộc sống này !

8 tháng 9, 2017

THÍCH

Thích trong nhà lúc nào cũng có sẵn:
~_~ Tắc và lá chanh
~_~ Gừng và sả
~_~ Rau húng và ngò
~_~ Khoai lang
~_~ Cà rốt
~_~ Rượu tự làm

3 tháng 9, 2017

" NHỮNG SỢI CHỈ CỦA SỐ MỆNH"

" Nhân sinh như đóa hoa chỉ nở một lần
Thiên đường và địa cầu đều bị ngăn cấm
Nó chỉ nở một lần rồi thôi, không có gì phải ganh ghét hay sợ hãi
Giống như việc chấp nhận sự sống này, chấp nhận cái chết
Bước chân vào nhân gian này là sự sống, quay trở về nơi ta đã từng là cái chết
Không cần phải đau lòng khi những chiếc lá lìa cành...

*******

Có rất nhiều sợi chỉ của số mệnh trên đời này
Có những cái chúng ta biết, cũng có những cái chúng ta không thể biết..."

20 tháng 6, 2017

NGỒI, THINH, HIÊN NHÀ CỦA CỐ

Khi ngồi ngắm nghe cơn mưa trái mùa tới những giọt mưa đọng rũ trên những bông hoa mai chiếu thủy, khoảng sân rêu cũ kĩ bao năm rồi khi tôi sinh ra tới giờ vẫn vậy, tôi tự thầm "Những người bạn Giang Tây của tôi, họ đang kiếm tìm gì trong Sài Gòn??"

19 tháng 3, 2017

"NGƯỜI" ĐANG Ở ĐÂU GIỮA MUÔN TRÙNG CÁCH BIỆT.

Ta liệu tự mình hỏi rằng duyên đến đây đã cạn? Rồi một buổi chiều nọ, trong quán ăn, khi bắt gặp một điều đã từng thân thuộc lại ngồi tưởng tượng ra những buổi chiều yên ả hòa cùng nắng gió, với thú vui điền viên mà "Người" tự tay vun đắp, mùi vị ấy hãy cho ta trở về một lần đi. Lòng mình cứ mãi cố chấp bước đi giữa những khuyết vắng của thời gian mà chưa bao giờ chấp nhận và chưa bao giờ tập cách chấp nhận. Con người luôn nhớ về người thân với những ký ức chẳng bao giờ quay trở lại, những ký ức cứ mãi âm ỉ cháy trong lòng theo suốt cuộc đời.