20 tháng 6, 2017

NGỒI, THINH, HIÊN NHÀ CỦA CỐ

Khi ngồi ngắm nghe cơn mưa trái mùa tới những giọt mưa đọng rũ trên những bông hoa mai chiếu thủy, khoảng sân rêu cũ kĩ bao năm rồi khi tôi sinh ra tới giờ vẫn vậy, tôi tự thầm "Những người bạn Giang Tây của tôi, họ đang kiếm tìm gì trong Sài Gòn??"

19 tháng 3, 2017

"NGƯỜI" ĐANG Ở ĐÂU GIỮA MUÔN TRÙNG CÁCH BIỆT.

Ta liệu tự mình hỏi rằng duyên đến đây đã cạn? Rồi một buổi chiều nọ, trong quán ăn, khi bắt gặp một điều đã từng thân thuộc lại ngồi tưởng tượng ra những buổi chiều yên ả hòa cùng nắng gió, với thú vui điền viên mà "Người" tự tay vun đắp, mùi vị ấy hãy cho ta trở về một lần đi. Lòng mình cứ mãi cố chấp bước đi giữa những khuyết vắng của thời gian mà chưa bao giờ chấp nhận và chưa bao giờ tập cách chấp nhận. Con người luôn nhớ về người thân với những ký ức chẳng bao giờ quay trở lại, những ký ức cứ mãi âm ỉ cháy trong lòng theo suốt cuộc đời.