11 tháng 10, 2018

TÔI VÀ MÙA THU 2018

Khi tôi lớn, tại thời điểm này, tôi muốn ngồi tại đây đọc một cuốn sách! Tôi đã từng quá non dại, thật là vậy đấy, tôi dành trọn cả cuộc đời mình để lặng thầm, đánh đổi cả cơ hội và sự nghiệp, nhưng  có một điều là giờ chính những ngu ẩn, rào cản quanh tôi lại giống như những giọt nắng thu ngoài khung cửa ngoài kia. Tôi chấp nhận để yêu và mạnh mẽ trong nỗi niềm đời mình.

8 tháng 10, 2018

THỜI GIAN.

Thời gian với tôi là một thứ kì diệu và đặc biệt. 

4 tháng 10, 2018

CÓ NHỮNG KỶ NIỆM KẾT Ở DẤU CHẤM LỬNG.

Hôm nay, sau giờ làm, tôi đang đứng giữa cánh cửa, chỉ cần nhấc nửa chân kia nữa là tôi mở hẳn sang một khung cảnh mới. Tôi cố gắng nhìn lại quãng đời mình sau khi tốt nghiệp một lần nữa, không hiểu sao, có điều gì đó đã khiến tôi tìm lại blog của một người anh một cách vô cớ. Tôi kéo dọc những comment từ trên xuống, đọc sơ lại một lần trong vô thức và chợt tôi thấy có những comment vào tận những năm trước. Tôi lại kéo lên đầu bài viết thì thấy thời gian post bài là con số "2013". Đã tròn 5 năm rồi. Nhanh quá, 5 năm rồi mà tôi cứ ngỡ mới đây thôi. Tôi cố nhớ lại và đến lúc tôi phải thực hành quyết định của mình rồi... không biết người anh galang, đầy nam tính và cũng thật hiền dịu ấy giờ ra sao...

21 tháng 8, 2018

...

Mỗi một chặng đường, ta lại có những nỗ lực riêng, cố gắng riêng, cách nhìn nhận và bước đi cũng khác, lại ngộ được những câu nói của người từng trải mà trước kia chỉ thoảng qua đầu. Khoác lên mình một hình hài của giản đơn sau đêm giông qua. Đến niềm vui, nỗi buồn cũng khác đi.

Thu lại đến rồi... mùa của ngóng đợi, tìm về góc nhỏ tâm hồn.

14 tháng 8, 2018

BƯỚC ĐI



“ Dẫu có nếm đau thương cũng phải hưởng trọn vẹn niềm vui”. Lời bài hát hôm nay tôi nghe đó. Giờ sao đây, vui tôi thấy cũng hạnh phúc, buồn cũng thấy hạnh phúc. Trời... chông chênh và đìu hiu quá, Tôi... bước đi trong một xó tâm hồn.

Mùa thu năm nay, tôi ước mình có thể được sống nơi mình muốn, được làm việc với mục đích và ý nghĩa của mình với nguyên vẹn sự ủng hộ từ Pre.

10 tháng 8, 2018

CỦA PRE TẶNG TÔI.

Mấy hổm rày, anh loay hoay ngoài vườn nghiên cứu bonsai, tôi thì ngày chạy mấy chục cây số đi làm về tới nhà cũng mệt lã nên cũng chẳng mấy để ý. Tôi nghe một đoạn hội thoại trong phim, nhân vật nữ sau khi trải qua những đau đớn nhất: Cách tốt nhất, thông minh nhất và vì mọi người nhất là chăm sóc bản thân mình trước tiên, mình có tốt mới có thể đem đến điều tốt đẹp cho mọi người. Dù mình bận rộn hay không, có tiền hay không có tiền thì bầu trời hôm nay vẫn thế, vì vậy hãy tận hưởng buổi sáng này, tiếng chim này, tiếng gió này, trước giờ đã ngủ quá nhiều rồi, ngủ khi đang thức.

Đúng vậy...,  cẩm tú cầu anh trồng vì tôi để trên bàn mấy ngày nay rồi mà sáng nay đi làm mới nghe đâu đây âm điệu thật tuyệt, thật trong lành.

Pre thì hầu như không bao giờ nói ra những gì lãng mạn hay hứa hẹn, chỉ có mắng tôi là nhiều, nhưng rốt cuộc lại là người đem đến cho tôi sự lãng mạn nhất mà chỉ có thể cảm nhận chứ chẳng thể nói bằng lời.

31 tháng 7, 2018

CÁM ƠN!

Mình đã không biết bạn là ai nhưng cho mình cám ơn bạn, mình sẽ trân trọng tấm lòng của bạn. Đó là cách mình cám ơn bạn chân thành nhất, cầu mong bạn hạnh phúc!