26 tháng 8, 2019

THẬT!

Hoàng tử bé 21 tháng.
Chiều tôi đi làm về, hoàng tử bé chạy ra cười mừng rỡ và ríu rít giọng non nớt: "Mẹ về rồi nè, mẹ Nguyệt làm về rồi". Tôi ngạc nhiên vỡ òa, tôi không nghĩ hoàng tử bé có thể nói thành câu và nói được những lời lẽ như vậy. Nếu không có con thì làm sao tôi biết được trên đời này lại tồn tại kiểu hạnh phúc đặc biệt này, một hạnh phúc không giống bất cứ gì mà tôi đã nhận được, kể cả lúc tôi được Pre nói lời yêu đầu tiên và hỏi cưới. Tôi hiểu ra, sinh con và nuôi dạy con không phải là trách nhiệm mà là một đặc ân mà trời đã ưu ái dành cho mình. Tôi không muốn mình tạo áp lực lên con bằng việc ép con trở thành một người hoàn hảo - một điều vô lý trên đời, cũng không phải thờ phượng nối dõi, không phải mục đích về già có chỗ dựa...; chỉ cần được nhìn con lớn lên và thay đổi theo từng ngày như thế này, ríu rít giọng điệu non nớt "mẹ ơi, ... rồi mẹ ơi" , tôi đã cám ơn con biết bao nhiêu vì đã đến thế gian này bên cạnh tôi. Điều tôi mong ở con là có thể trải nghiệm trọn vẹn cuộc nhất cuộc sống này.

Hoàng tử bé 23 tháng, chiều mẹ đi làm về, đã không còn khóc nhõng nhẽo đòi ẵm liền nữa:" Mẹ ra tắm đi mẹ", rồi tiếp tục trò chơi sửa xe.

Tôi và Pre đang tạm thời xa nhau, đôi lúc, nhìn người ta cưới nhau và bên nhau sao thấy thật hiển nhiên và dễ dàng đến vậy, còn tôi và anh thì đó lại là những ngóng đợi. Tuy nhiên, chúng tôi có niềm tin và sự làm chủ nhất định cần thiết đủ để yêu nhau nhiều hơn.

Pre không hẳn gọi là ít nói nhưng là người ít muốn thể hiện, lúc nào cũng bảo tôi: "Nói thì người nào nói chả tốt, ai nói cũng hay hết thì nói và đôi co để làm gì." Cũng chính vì điều này mà có lúc chúng tôi lại giận hờn nhau bởi những bất an trong lòng và lo lắng cho người kia. Chỉ khi thật sự cần thiết Pre mới nói ra những suy nghĩ và tình cảm trong lòng. Tôi muốn nơi góc nhỏ bình yên này lưu giữ giùm tôi những tháng năm sâu đậm và đầy khó khăn thử thách này:
" Vợ đừng gây chuyện. Trên từng Km khi chạy đi làm, chồng luôn nghĩ về vợ con và luôn mỉm cười hạnh phúc."
" Thôi chồng xin lỗi. Dù sao hai đứa mình có hai đứa con là hạnh phúc nhất trên đời. Cu B là điều tuyệt diệu nhất đối với anh. Anh yêu B lắm."
" Nhiều nhất" *
" Gạt qua nỗi nhớ vợ con, ..."
" Nhớ con quá. Mỗi lần nghĩ về con thì đó là động lực để chồng cố gắng"
Để sau này nhớ về, để đọc và khắc ghi.

Trước kia, tôi cũng từng đọc tiểu thuyết, xem những bộ phim lãng mạn nhưng giờ mới nhận ra một điều: Chỉ có bản thân mình mới là thật, những buồn vui nhớ nhung, những điều bình dị nhất của hiện tại mới là thật, những cảm xúc và hy sinh của Pre dành cho tôi và con mới là thật. Khi xem lại đoạn clip kỷ niệm của cha con, tôi mới ngộ ra vì sao tôi đã trách móc anh ấy như vậy. Pre sống rất thật, hành động và im lặng chịu đựng mọi mỏi mệt.

Đọc tiếp...

25 tháng 8, 2019

SINH CON.

Tôi có từng hỏi Pre: " Vì sao anh lại yêu em vậy?"
Pre đáp: " Yêu là yêu, sao trả lời được"
Mấy ngày sau tôi có nhắn lại với anh ấy: " Em yêu anh bởi chính con người anh, chỉ có em mới hiểu và trân trọng những điều đó ở anh."
Pre không phải là đẹp trai, không giàu có, không xuất chúng nhưng với tôi thì từng đường nét trên khuôn mày anh ấy là đẹp nhất, quyến luyến nhất.


M có hỏi tôi rằng có thể nàng ấy chưa gặp được người mình đủ tin tưởng để cùng  nhau sinh con phải không?
DN không thể trả lời sao cho đủ đúng đắn vì ở trái tim mỗi người và những thăng trầm mà hai người đã cùng nhau trải qua.
Đến giờ phút này, DN có thể mạnh dạn nói ra với M lời trong sâu thẳm nhất của lòng mình: DN nguyện ý và khao khát được sinh con cho anh ấy, chỉ duy nhất anh ấy mà không phải là một người nào khác.

P/s: Hôm qua khi ngồi một mình bên cửa sổ và nghĩ tới những lời M nói, DN tự dưng muốn chụp một tấm hình kỷ niệm khi mang bầu, đó là quãng thời gian vừa lo lắng nguyện cầu vừa thiêng liêng nhất giữa mẹ và con. Lần trước vì nghe mọi người nói kiêng kị nên DN không có chụp, giờ thấy có chút tiếc.
Đọc tiếp...

15 tháng 8, 2019

VỀ ĐẾN CỔNG

Hôm nay là một ngày tuyệt vời. Làm về đến cổng đã thấy tràn đầy sức sống dù đã là chiều tan, liền bắt tay vào làm một việc mà bản thân cảm thấy hạnh phúc. ~ Gởi tới Pre.


Đọc tiếp...

30 tháng 6, 2019

ĐÃ VỪA CÓ NHỮNG CHIỀU NÓNG GIÓ

Mỗi buổi chiều dắt con trai đi dạo, tôi thường đọc cho con nghe những bài thơ và trò chuyện cùng con, chịu khó lặp đi lặp lại chỉ con điều này điều kia. Có lúc, tôi đem theo máy nghe nhạc mà Pre mua cho con vì không muốn con tiếp xúc với sóng điện thoại, lúc đó là tôi cần một khoảng lặng, cũng may con trai của tôi cũng thích nghe nhạc không lời và ngắm cảnh trên chiếc xe đẩy cùng tôi im lặng như thế.

Trong tôi vẫn đang ngự trị một nỗi buồn vô định, những nỗi lo âu, những dự liệu, nghĩ đến sự việc bạt bẽo của ta và lòng người, và cả sự trống trải, chờ đợi, nỗi nhớ, có những phút xây xẩm nhưng vẫn cố gắng vững vàng cùng con trai, khi mấy lúc như vậy, tôi tự động viên bản thân bằng những nụ cười thật tươi thả vào thinh không thì dường như cả tinh thần và sức lực lại về.

Chiều buông xuống, gió chiều nổi nhẹ xua đi cái nóng oi bức vào những ngày trời thế này giống như lòng tôi vẫn luôn từng chút vượt lên từng ngày.

P/s: Con trai của tôi, thường hay trả lời câu hỏi của tôi: " B có thương mẹ không?" rằng là "Không- rồi cười nghịch sau chữ trả lời đó", vậy mà, vào lúc đặc biệt, cũng cùng một câu hỏi, hiếm hoi đã đáp lại ngoài mong đợi: " B thương mẹ".
Đọc tiếp...

23 tháng 6, 2019

LÚC 19 THÁNG.

Bà ngoại mua về củ lang vừa bự vừa dài nên sau khi nấu chín, bà ngoại cắt dọc thành 4 phần nhỏ, hoàng tử bé trước khi cầm ăn thì bật to: "Ăn cá". Con trai của mẹ không hề sai, hình khoai lang cắt dọc nhìn rất giống một con cá. Con đã lưu giữ khá được nhận thức nguyên mảng vào bộ não của con.
Đọc tiếp...