20 tháng 6, 2017

NGỒI, THINH, HIÊN NHÀ CỦA CỐ

Khi ngồi ngắm nghe cơn mưa trái mùa tới những giọt mưa đọng rũ trên những bông hoa mai chiếu thủy, khoảng sân rêu cũ kĩ bao năm rồi khi tôi sinh ra tới giờ vẫn vậy, tôi tự thầm "Những người bạn Giang Tây của tôi, họ đang kiếm tìm gì trong Sài Gòn??"

19 tháng 3, 2017

"NGƯỜI" ĐANG Ở ĐÂU GIỮA MUÔN TRÙNG CÁCH BIỆT.

Ta liệu tự mình hỏi rằng duyên đến đây đã cạn? Rồi một buổi chiều nọ, trong quán ăn, khi bắt gặp một điều đã từng thân thuộc lại ngồi tưởng tượng ra những buổi chiều yên ả hòa cùng nắng gió, với thú vui điền viên mà "Người" tự tay vun đắp, mùi vị ấy hãy cho ta trở về một lần đi. Lòng mình cứ mãi cố chấp bước đi giữa những khuyết vắng của thời gian mà chưa bao giờ chấp nhận và chưa bao giờ tập cách chấp nhận. Con người luôn nhớ về người thân với những ký ức chẳng bao giờ quay trở lại, những ký ức cứ mãi âm ỉ cháy trong lòng theo suốt cuộc đời.

26 tháng 12, 2016

LÂU RỒI KHÔNG VIẾT...

Thật ra thì tôi cũng chẳng biết viết gì nữa.
Chỉ thấy chút se lạnh
Chỉ thấy chút dịu dàng rớt rơi
Là tôi, một kẻ ngu muội đại ngốc hay là kẻ bất chấp mà sống
Đôi lúc, tôi cứ ngồi thần người ra
Tôi suy nghĩ thật nhiều nhưng lại có những điều chẳng dám chạm tới, ừ, cho tôi một chút se lạnh, không buồn, không vui và cũng không là gì cả như thế này thôi nhé...

9 tháng 3, 2016

...

Dòng sống cứ cuốn tôi đi, trôi xa mãi những thương yêu ngây thơ thuở nào. Dường như con người ta càng lớn thì nỗi sợ hãi cũng càng lớn dần, sợ sự nghiệt ngã của thời gian sẽ bào mòn nơi tôi từng lớp tế bào yêu thương ấy, sợ những điều vừa chợt đấy cũng vội bị phủ mờ bởi lớp bụi thời gian. Ơn cao, người có thấu. Cố gắng bấu víu để được tồn tại trong nhân gian đầy hư ảo này rồi sẽ được gì mà lại đau, lại xót thế kia giữa khôn cùng sóng gió.

Con thành tâm nguyện cầu.

4 tháng 6, 2015

HÔM NAY EM LÀM NGƯỜI NỔI TIẾNG


Vắng bóng đã lâu, bạn bè vẫn còn đấy, vẫn cho nhau những quan tâm trong tầm có thể. Cũng chẳng biết viết gì dong dài, xa xôi, thôi thì nhân dịp Mamy bảo chụp hình gởi Mamy coi thì mình lấy khung ảnh dạng như tạp chí dí bộ làm người nổi tiếng và up lên blog thay đổi không khí luôn vậy. Tại dì  hình tự chụp bằng camera trước nên không có rõ nét.

Mùa này nắng nóng, đôi lúc mưa thất thường nên bạn bè blog nhớ đừng để bị cảm sốt và tự chăm sóc bản thân mình thật tốt nha, cô đơn hay gì gì khi ấy cũng chẳng còn là vấn đề gì hết trơn.


1 tháng 5, 2015

SINH NHẬT

Vài năm gần đây, tôi chẳng mấy thiết tha với ý nghĩ sẽ tổ chức sinh nhật cho mình. Phần vì xa nhà, xa bạn bè, tôi lại lang thang một mình trong nhà sách. Khi tôi lớn, tôi tự hỏi vì sao ngày mình sinh ra lại phải tổ chức tiệc tùng, chi bằng tặng ba mẹ một món quà nho nhỏ, rốt cuộc rồi người mình cần cám ơn nhất trong ngày sinh nhật chẳng phải là đấng sinh thành, người đã chắt chiu, âu lo tới bạc tóc vì mình hay sao.

Cám ơn Ba Mẹ của Đỗ Nguyệt thật nhiều !

20 tháng 4, 2015

ĐIỀU NHO NHỎ GIỮA ANH VÀ TÔI

Rốt cuộc rồi tôi cũng đủ lớn để hiểu vì sao khi ấy anh không dùng từ "yêu" để nói với tôi mà chỉ một câu không lãnh đạm cũng không hẳn ngọt ngào rằng " anh thương pé". Cũng có thể anh chịu ảnh hưởng từ người mẹ, mẹ anh cũng chỉ dùng từ "thương" để biểu đạt cho tình yêu.

Anh không hứa hẹn. Thực sự là giữa chúng tôi chẳng có hẹn ước gì hết... Thật vậy. Tôi đã trách và giờ tôi đã hiểu đó là điều tốt đẹp mà cuộc sống này mang lại cho tôi.

Loài hoa anh tôi thích là tulip. Mùa hè năm ấy, tôi đã trồng một chậu cho anh, ôi, cái nắng rát mặt mà tôi vẫn còn nhớ, mặt đỏ như hâm mà cứ bừng bừng khí thế... thật là trẻ con chán chê.