9 tháng 12, 2018

NỤ CƯỜI ĐẸP NHẤT THẾ GIAN.

1. Sáng chủ nhật mưa, Mẹ gọi cho Út trên viber, Út ngủ nướng nên phòng tối mờ, Xị Nắng thấy vậy hỏi: "Ủa sao trong Sài Gòn mau tối vậy dì Út?". Trẻ con, nhiều khi, bật ra những điều đại loại kiểu như vậy 🙂

2. Lời thú tội và nụ cười đẹp nhất thế gian trong bài học cuộc đời.

7 tháng 12, 2018

MỘT THOÁNG KHỰNG LẠI SUY NGHĨ.


Tôi có một người em, đã từng thi đại học ba, bốn lần gì đó vì theo người mẹ của em là phải có tấm bằng đại học bằng mọi cách để không bị dòng họ chê cười, đặc biệt phải làm trong cơ quan nhà nước để nhàn hạ và cuối đời hưởng mấy đồng lương hưu. Vậy là cứ mỗi lần em thi lại chọn một trường khác nhau và thậm chí khác cả ngành nghề. Lần cuối cùng của em đã nộp đơn đậu vào ngành liên quan đến môi trường, mà có hai lí do chính đó là ngành đó điểm thấp vừa tầm với điểm của em và vì có người anh rể đang làm bên dự báo thời tiết nên người anh rể sẽ xin cho em vào làm cùng cơ quan dễ dàng, bà mẹ còn nói thêm:"học mấy ngành khác không biết có xin được không". Vậy là cứ mỗi lần thi lại, có lúc chỗ này, có lúc chỗ khác, có lúc gởi em về quê nội, địa điểm để ôn thi đều là do mẹ em quyết định vì bà nghĩ như vậy là ổn, là tốt mà nào biết thi cử hiện nay đã thay đổi rất nhiều. Em là một người con gái khôn khéo, vô cùng khéo tay, vẽ cũng đẹp, có lần tôi thấy bức tranh em vẽ bằng bút chì về một người anh trai và một đứa em gái bé bỏng với chiếc xe đạp thời ấu thơ, thật lòng, đã gây cho tôi nhiều cảm xúc.

Cuối cùng, sau nhiều năm trên giảng đường đại học, em đã tốt nghiệp nhưng khi người anh rể xin việc thì người ta đòi năm mươi triệu. Cùng lúc đó, người chồng mới cưới được vài tháng của em vì quen biết rộng nên xin được cho em vào làm trong ngân hàng. Vậy là em chuyển vào làm trong ngân hàng, trong đó cũng có cả sự dẫn dắt, quyết định chọn lựa từ bà mẹ.

Điều duy nhất tôi chỉ nghĩ khi nghe tin em xin vào làm ngân hàng đó là " Vậy thì ước mơ nằm ở đâu?". Tôi không rõ với một người không có bằng cấp chuyên môn, bốn năm trời em học với một ngành khác xa, hầu như chẳng liên quan thì vào đó làm sao phát triển ngoài việc thu tiền, đếm tiền, liệu đó là công việc em yêu thích! Mà lúc trước có nghe em kể công việc của em gần gũi với thiên nhiên, cũng có thể làm bên đo đạc, kiểm định, am hiểu về vi sinh, được đi du lịch miễn phí nhiều nơi, kể ra cũng thú vị đó chớ.

Cuối cùng, tôi lại nghĩ về chính mình. Thật ra, ngay bản thân tôi cũng có lúc nông cạn lắm mà. Tôi cười trong làn hơi thở nặng trĩu. Tôi nhớ tới câu nói của bà Tasha: "Không cần biết bạn bao nhiêu tuổi, có bao nhiêu khó khăn, chỉ cần bạn biết lựa chọn con đường của mình thì đó mới là ý nghĩa cuộc sống.”

4 tháng 12, 2018

04, THÁNG 12 CUỐI NĂM.

Có những buổi sáng mưa thấy cuộc sống bình dị và ấm áp đến nỗi chẳng muốn mong cầu gì hơn như thế.
Áo mưa hai lớp - Găng tay - Tất - Kiếng - Một tiếng rao lên ngần ngại.

5 tháng 11, 2018

HOANG VƠ.

Người này nói người nọ và người nọ nói người này, để nói xấu một người thì họ có thể ngồi cả ngày chẳng hết chiện, nói rành rọt như thể họ hiểu còn hơn bản thân người kia vậy, mà mặt tốt của người kia sao ít ỏi chẳng thành câu. Họ đã hỏi tôi và tôi hỏi lại một câu: Bạn nghĩ gì và muốn gì cứ nói. Có thể tôi đã chứng kiến quá nhiều những thị phi đến nghẹt thở, cái thế giới màu hồng giản đơn của tôi, tôi phải gồng mình và kiên trì lắm mới còn chút an ủi cho tâm hồn mình. Dưới ánh nhìn đang trùm lên mình thì tôi đã im lặng bởi tôi nghĩ mình không cần thiết phải nói ra suy nghĩ và dự định của mình với người không cùng chí hướng. Giờ đây, ước chi tôi được lạc vào một chốn hoang vơ nào đó, lên rừng với sói, xuống biển chơi với cá cũng được, có lần Sơn Ca nói với tôi ý rằng giờ chỉ có thay đổi môi trường sống mới rửa sạch tâm hồn bị phủ lớp màu thực thực tại buồn bã của cô ấy, nực cười là cô ấy đang có một căn nhà khang trang, một công việc trong ngân hàng ổn định, một gia đình thấu hiểu.

 Ước muốn bình dị của tôi là có thể cùng họ dăm ba câu kiểu dạng về một bộ phim, một bản nhạc nào đó rồi tan tầm trong dư vị... Tôi nhớ Pre, nhớ nhóm bạn xa cách của mình lắm.
Cười với đời.
Mùa yêu trong tôi.

2 tháng 11, 2018

Pre YÊU DẤU.

Em đã từng quên rằng mình từng ngự vị trong lòng anh như vậy!

Hôm qua, em cần lấy một vài tài liệu nên cài lại Evernote, em lại bắt gặp những gì anh từng viết cho em: " Em là người tri kỷ. Người đã cùng anh qua những năm tháng giá lạnh cùng khổ đau mặn nồng. Vậy sao có thể chia lìa. Sao có thể vì một người đàn bà khác mà bỏ em một mình. Hãy vững tin. Mọi thứ với chúng ta đang là thách thức. Mình đang bận rộn, thiếu thốn tình cảm gia đình và tiền bạc. Nhưng anh hiểu tình cảm anh dành cho em luôn nồng ấm. Yêu em."

Trái tim em mặn đắng, mọi cảm xúc trong em như đang ngưng lại và đóng băng giữa thời gian. Dù kiếp này có khó khổ thì em vẫn nguyện như vậy, vẫn cảm ơn trời đã đưa anh đến với em. Hiểu em từ sâu thẳm đáy lòng và trong mịt mùng sương khói vẫn tìm rõ em và yêu em.
Để em đi, phố hồn nhiên như ngày em đến.

28 tháng 10, 2018

XA XĂM MÙA VỀ.

Tuy nơi tôi ở, không có thói quen đón Halloween nhưng không hiểu sao mỗi dịp Halloween đến tôi lại thấy lòng mình cũng gợn lên một cảm xúc cổ kính khó tả, tôi ngồi chìm trong khung cảnh thành phố khoác lên mình một chiếc áo cổ xưa mà nhà nhà đều đang trang trí cho lễ hội của phương trời Tây qua những bức ảnh, tôi nghĩ về những nhân vật cổ tích, những mẫu chuyện tôi được biết và cả những điều qua trí tưởng tượng. Dường như trong góc nhỏ trái tim tôi vẫn luôn có điều bí mật khó nắm bắt như vậy trong vũ trụ mênh mông, những quy luật huyền bí, giữa định mệnh mà tôi thì thật nhỏ bé để với tới những miên viễn mộng mơ.




11 tháng 10, 2018

TÔI VÀ MÙA THU 2018

Khi tôi lớn, tại thời điểm này, tôi muốn ngồi tại đây đọc một cuốn sách! Tôi đã từng quá non dại, thật là vậy đấy, tôi dành trọn cả cuộc đời mình để lặng thầm, đánh đổi cả cơ hội và sự nghiệp, nhưng  có một điều là giờ chính những ngu ẩn, rào cản quanh tôi lại giống như những giọt nắng thu ngoài khung cửa ngoài kia. Tôi chấp nhận để yêu và mạnh mẽ trong nỗi niềm đời mình.