23 tháng 10, 2017

' CÒN THƯƠNG NHỚ NHAU VỀ THẮP SAO TRỜI!'

Còn thương nhớ nhau về thắp sao trời, còn thương nhớ nhau từng đêm bão tố.
Tóc ướt trăng thề, lời yêu chưa nói trên môi vụng về
Em đi tiếc gì thu vàng, tiếc gì xuân sang.
Đêm qua tôi và anh đã nói chuyện thật nhiều. Tôi hỏi anh:
- Sao mình quen nhau chỉ toàn là chuyện buồn vậy anh?
- Như vậy mới gắn bó với nhau lâu dài, anh đáp.
Tôi lại hỏi anh:
- Trong quãng thời gian gần mười năm bên em, có lúc nào anh cảm thấy vui không?
- Anh lại trả lời trong giọng trầm lặng, lúc nào cũng thấy vui hết vợ.
Trong tôi lại tràn về những năm tháng đó, những năm tháng đầy giông gió nhưng lại như mặt hồ phẳng lặng, nhẹ nhàng tựa làn gió thu mà chỉ có tôi và anh mới hiểu vì sao như vậy!
- Lúc cõng em trên lưng vào ngày lũ, anh có thấy nặng lắm không?
- Không biết.

Anh lúc nào cũng ít ỏi như vậy, ít thể hiện suy nghĩ lòng mình bằng lời nói nhưng mỗi lần muốn kể chuyện gì đó cho tôi nghe cũng thật dài và thật nghiêm túc, tôi biết ở bên anh tôi được tôn trọng. Chúng tôi quen nhau khi còn ngồi trên giảng đường đại học, anh hơn tôi tám tuổi nên gọi tôi là "pé", lúc đó tôi bắt đầu tập tành học tiếng Nhật, nhớ tới em gấu bông bự xụ ấm áp dưới ánh đèn bàn anh đang ngồi học rồi phì cười nên tôi gọi anh là "kừn", nhìn anh trẻ hơn so với tuổi rất nhiều, tôi thường vu vơ nói với anh rằng nếu biết trước anh hơn tôi lận tám tuổi thì tôi đã gọi bằng "chú" rồi. Giữa tôi và anh dường như thể không có tình yêu đôi lứa như người ta vẫn thường gọi, không phải tình bạn nhưng có điều gì đó hơn cả tình yêu! Tình cảm của chúng tôi như cơn mưa phùn đặc trưng của xứ Huế vào những ngày chớm lạnh, hanh hao và lãng đãng, cổ kính và bí ẩn, âm thầm ngấm vào tâm khảm ta tự lúc nào ta chẳng hay biết.
Ngày anh hoàn thành khóa học và lên sân bay trở về, tôi cũng chẳng dám nói lời yêu, tôi chỉ biết thương anh thật nhiều mà chưa bao giờ nghĩ anh sẽ đáp lại điều gì, bản thân tôi từ khi quen anh chỉ mong cầu một tình yêu chung thủy đến hơi thở cuối cùng, tôi không nói vì tôi sợ chia tay như những người bạn mà tôi biết, tôi lại không nắm rõ trong lòng anh có nguyện trọn vẹn như tôi. Có thể chuyến bay ấy sẽ đưa anh rời xa tôi mãi mãi đến bến bờ mới, dù tôi có ra sao..., tôi cũng chẳng dám níu kéo, cũng chẳng có lời hứa hẹn gì cả, tôi không muốn ràng buộc anh về những lời hứa hẹn, tôi để anh tự do lựa chọn hạnh phúc thực sự của đời mình. Và anh cũng im lặng như vậy, ngoài câu nhắc nhở tôi giữ gìn sức khỏe và "em ráng lên", hì, gọi tôi là "em", có vài lần anh nói rằng từ trên sân thượng ngó thấy pé cưỡi chiếc xe đạp nhìn dễ thương và tếu tếu...
(Còn tiếp)

10 nhận xét:

  1. Một câu chuyện, một tình yêu hứa hẹn sẽ còn điều hay. Nếu có thể Nàng cho ta 1 cái hẹn nhé :)
    Ngày mai hay ngày mốt vẫn được. Hihi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. DN xin lỗi Miss, cuộc hẹn này bị lỡ rồi. DN vừa trải qua cuộc phẩu thuật, hiện sức khỏe chưa hồi phục và chưa sẵn sàng cho điều gì cả.
      Miss đừng giận DN nha Miss!

      Xóa
    2. Có gì đâu mà giận nhỉ :)
      Khi khác tụi mình vẫn gặp nhau được mà.
      Sức khỏe nàng sao rồi? Sao lại tới mức phẫu thuật nhỉ???
      Thôi thì không ở bên cạnh trong lúc này ta cũng chỉ biết thăm hỏi thôi. Nàng mau chóng khỏe lại nhé!
      Mong nàng :)

      Xóa
  2. Yahoo! Bọn mình đã bao giờ chạm đến nhau chưa nhỉ? Sao giọng văn nghe quen lắm!

    Mình chờ phần tiếp theo, sau chuyến bay. Và, cũng muốn biết cô bé "cưỡi xe đạp nhìn dễ thương và tếu têu" thế nào. :)

    Trả lờiXóa
  3. Ôi DN bị bệnh gì vậy? Mọi thứ sao rồi? Nhanh khỏe nhé!
    Ôm DN này^^

    Trả lờiXóa
  4. DN bệnh à? Mau khỏe lại nhé!

    Trả lờiXóa
  5. Ta chờ xem phần tiếp theo nè. Nhanh nhanh nhé DN!

    Trả lờiXóa
  6. Mong rằng sẽ có một kết thúc có hậu cho câu chuyện & mong DN thật khỏe mạnh !

    Trả lờiXóa
  7. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  8. Lâu rồi mình mới được nghe một bản nhạc hay vậy. Nghe ấm áp và gợi nhớ nhiều kỷ niệm quá. Mấy Entry của bạn cũng rất hay đó, nhẹ nhàng và giàu tình cảm, có lẽ giống con người bạn. (0.0). Mình đã đọc rất nhiều, không biết có phải bạn không công khai hay sao mà mấy entry cũ mình chưa thấy cách đây vài năm, hôm nay vào tự dưng lại thấy. Không hiểu sao lại thấy "thương thương tội tội" cô bạn là bạn cách đây vài năm á. Nhưng mà dẫu sao khi đọc entry này thấy bạn luôn có người đồng hành bên mình như vậy nên cái thương tội kia cũng giảm bớt dc nhiều á. Thật ra mình là người quen của bạn hồi yahoo blog nên bạn đừng thắc mắc tại sao người lạ mà mình nói nhiều vậy nhé.=)). Chắc bạn cũng đi làm rồi hả. Vậy chúc bạn Dân thành công trong công việc nhé. Và quan trọng nhất là mong bạn luôn vui vẻ và hạnh phúc.

    Trả lờiXóa