1 tháng 9, 2013

BÍ MẬT ĐIỀU CON MUỐN NÓI

Mẹ hạnh phúc vì sinh ra con song cũng vì con mà Mẹ lại bắt đầu một hành trình mới nhọc nhằn của tình yêu. Mỗi ngày nhìn Mẹ quán xuyến công việc gia đình thành ra con vô tư xem đó là điều hiển nhiên. Con cũng không buồn phải xuống bếp làm gì cả .

Trong một dạo rảnh rỗi lôi mớ cũ kĩ ra lục lọi con phát hiện tấm hình Mẹ cùng Dì Ba khi còn xíu xiu. Ngồi ngẫm nghĩ sự thần kì của thời gian và cố hình dung Mẹ cũng đã từng được Bà nâng niu, tỉ tê dỗ dành với quãng đời ấu thơ mới đẹp làm sao!
Nếu con có vấp ngã, tổn thương thì Mẹ lại rơi nước mắt...... Mẹ vất vả lo toan, bao đêm không ngủ thì Bà sẽ xót dạ biết nhường nào .
Khi con bịnh Mẹ luôn kề bên săn sóc, xuýt xoa con thấy thật ấm áp không gì tả xiết....... còn khi Mẹ bịnh lại không có Bà bên cạnh như con lúc này.

Khung ảnh tuy con làm không được tươi rực nhưng là những gì con nhận được từ "biển"
Mẹ ạ, con là cưng của Mẹ thì Mẹ cũng là quí báu của Bà. Giờ con mới nhận ra Mẹ không nên chỉ là Mẹ mà Mẹ cũng được chăm sóc, chiều chuộng hơn cả con.
Dẫu biết nước mắt âm thầm vì con cũng là nụ cười của Mẹ nhưng Mẹ ơi con cũng sẽ vỗ về Mẹ , Mẹ nhé ♥
Mẹ à nếu yếu lòng quá thì Mẹ hãy là đứa con ngày nào của Bà , Mẹ nhé !

Con cũng không biết sao khi viết về Mẹ vốn từ con lại mộc và ít ỏi đến khó chịu. Con chỉ biết tiếng "Mẹ" thiêng liêng hơn bất cứ từ ngữ thi ca nào.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét